Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Viết lúc Đông về



Đông về rồi, hơi lạnh thấm thịt da
Gió bấc đuổi mây hồng đi xa lắc
Da trời bỗng chuyển sang màu xám ngắt
Cây nép mình run rẩy đứng chơi vơi.

So vai gầy, se lạnh tím bờ môi
Nghe gió thổi chênh chao chiều chạng vạng
Mây rủ gió cuốn nhau trôi lãng bãng
Như gợi về những khúc nhạc đê mê.

Miền yêu thương thắp lửa lúc đông về
Trong vô thức tìm về bàn tay ấm
Đêm đông lạnh bừng tươi màu hoa nắng
Câu hẹn thề khe khẽ... thấy chơi vơi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét