Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Âu lo


Chỉ muốn đập tan mọi ưu phiền
Trói hồn ta chẳng được tự nhiên
Quanh đi quẩn lại, cơm rồi áo
Ngó tới trông lui, gạo với tiền

Trăn trở âu lo vì nghiệp hướng
Buồn phiền suy nghĩ bởi tình duyên
Bao giờ mới hết âu lo nhỉ
Sắc sắc không không tựa chốn thiền?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét