Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

NỖI NHỚ TRĂNG RẰM



Giây phút ngày giờ ,tháng gọi năm.
Tình yêu trỗi dậy vọng đêm rằm.
Giường trơ gối đợi hồn trăn trở.
Chiếu trải chăn chờ mộng đến chăng ?

Nghĩ sợ người đi vào dĩ vãng.
Âu lo kẻ bước chốn cung Hằng.
Cố quên những lúc buồn than thở.
Gắng gượng tan sầu vẫy ánh trăng !

0 nhận xét:

Đăng nhận xét