Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

TẢN MẠN CUỘC ĐỜI



Im Lặng..Thật Im Lặng
Để ta nghe Tiếng Gió
Và Lặng Im sâu... Nghe.....
Tiếng thở của lòng mình

Trong cuộc đời ,Mấy Ai vui trọn vẹn
Để nỗi buồn chồng chất mãi nặng đau
Kiếp sống Trần Gian như vay mượn của Trời
Để rồi trả,Cuối đời còn Tay trắng....

Nghĩ suy gì ,Trong đêm vắng canh thâu
Một kiếp người luôn lao đao lận đận
Một ngày qua ,nối tiếp một Ngày qua
Hạnh phúc,Buồn,Vui cũng chỉ qua một thoáng

Đêm nay Buồn ,Ta lại nghĩ vẫn vơ
Già thêm Tuổi để tiếc Thời son trẻ
Tàn Đêm Trắng rồi cũng sẽ qua mau
Một Đời Người rồi cũng về Cát bụi...

Cái Ta có,Cả Một Đời biết thế nào là đủ
Thì bận bịu chi nhiều để mệt nhọc nghĩ suy
Ta chỉ là Hạt Cát nhỏ nhoi,Trong muôn vàn Hạt Cát
Rồi cũng sẽ quên Khi lìa khỏi cuộc đời

Hãy Lặng Im để Ta nghe Gió Thổi
Bớt nỗi sầu Sâu lắng đọng trong ta
Gió cuốn Lá theo xa....
Như ta cuốn theo dòng đời mệt nhọc
Một Kiếp Người ...Âu cũng thế mà thôi...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét