Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

GỌI LÒNG



Có nỗi niềm ta chẳng dám gọi tên

Sợ ký ức bỗng choàng thức giấc

Bóng hình xưa chập chờn trong hư thực

Chỉ nhẹ nhàng ta gọi với lòng ta

 

Em đâu rồi phượng đỏ của hè xa

Tà áo tím ngoại ô chiều phai nắng

Con sóng nào đang dâng lên thầm lặng

Ta ngã nhào trong ánh mắt của em

 

Kỷ niệm ơi sao quá đỗi dịu êm

Vòng tay ấy và đôi môi chiều ấy

Ánh nắng bỗng lung linh nhiều đến vậy

Ta dại khờ, em nhút nhát thơ ngây

 

Đã xa rồi, trăng khuất giữa ngàn mây

Xin cho ta gọi tên em lần cuối

Để phượng mãi hồng lên trong đắm đuối

Lòng ta ơi! thôi nhé hãy về xuôi!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét