Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Tìm hiểu về giao thức SNMP

I. SNMP:
1. Giới thiệu – Các khái niệm:


SNMP là một giao thức quản lý mạng. Nó gồm 02 phần chính.
- SNMP Agent được nhúng trên thiết bị mạng hoặc chạy trên Server.
- SNMP Management chạy trên máy tính quản lý.

SNMP cho phép bạn theo dõi toàn bộ trạng thái của thiết bị mạng, Server ..
Ví dụ với Switch, Router có hỗ trợ SNMP bạn có thể theo dõi:
- Mức độ sử dụng CPU, bộ nhớ.
- Băng thông dữ liệu đang truyền trên các cổng.
- Tỷ lệ gói tin lỗi trên các cổng ...

Với Server bạn có thể theo dõi :
- Mức độ sử dụng CPU, bộ nhớ.
- Dung lượng ổ đĩa cứng còn trống.
...

Cốt lõi của SNMP là một tập hợp đơn giản các hoạt động giúp nhà quản trị mạng có thể quản lý, thay đổi trạng thái của mạng. Ví dụ chúng ta có thể dùng SNMP để tắt một interface nào đó trên router của mình, theo dõi hoạt động của card Ethernet, hoặc kiểm soát nhiệt độ trên switch và cảnh báo khi nhiệt độ quá cao.
SNMP thường tích hợp vào trong router, nhưng khác với SGMP( Simple Gateway Management Protocol) được dùng chủ yếu cho các router Internet, SNMP có thể dùng để quản lý các hệ thống Unix, Window, máy in, nguồn điện… Nói chung, tất cả các thiết bị có thể chạy các phần mềm cho phép lấy được thông tin SNMP đều có thể quản lý được. Không chỉ các thiết bị vật lý mới quản lý được mà cả những phần mềm như web server, database.
Một hướng khác của quản trị mạng là theo dõi hoạt động mạng, có nghĩa là theo dõi toàn bộ một mạng trái với theo dõi các router, host, hay các thiết bị riêng lẻ. RMON (Remote Network Monitoring) có thể giúp ta hiểu làm sao một mạng có thể tự hoạt động, làm sao các thiết bị riêng lẻ trong một mạng có thể hoạt động đồng bộ trong mạng đó
IETF (Internet Engineering Task Force) là tổ chức đã đưa ra chuẩn SNMP thông qua các RFC. 
- SNMP version 1 chuẩn của giao thức SNMP được định nghĩa trong RFC 1157 và là một chuẩn đầy đủ của IETF. Vấn đề bảo mật của SNMP v1 dựa trên nguyên tắc cộng đồng, không có nhiều password, chuổi văn bản thuần và cho phép bất kỳ một ứng dụng nào đó dựa trên SNMP có thể hiểu các hiểu các chuổi này để có thể truy cập vào các thiết bị quản lý. Có 3 tiêu chuẩn trong: read-only, read-write và trap
- SNMP version 2: phiên bản này dựa trên các chuổi “community”. Do đó phiên bản này được gọi là SNMPv2c, được định nghĩa trong RFC 1905, 1906, 1907, và đây chỉ là bản thử nghiệm của IETF. Mạc dù chỉ là thử nghiệm nhưng nhiều nhà sản xuất đã đưa nó vào thực nghiệm.
- SNMP version 3: là phiên bản tiếp theo được IETF đưa ra bản đầy đủ. Nó được khuyến nghị làm bản chuẩn, được định nghĩa trong RFC 1905, RFC 1906, RFC 1907, RFC 2571, RFC 2572, RFC 2573, RFC 2574 và RFC 2575. Nó hổ trợ các loại truyền thông riêng tư và có xác nhận giữa các thực thể.
Trong SNMP có 3 vấn đề cần quan tâm: Manager, Agent và MIB (Management Information Base). MIB là cơ sở dữ liệu dùng phục vụ cho Manager và Agent. 
Manager là một server có chạy các chương trình có thể thực hiện một số chức năng quản lý mạng. Manager có thể xem như là NMS (Network Manager Stations). NMS có khả năng thăm dò và thu thập các cảnh báo từ các Agent trong mạng. Thăm dò trong việc quản lý mạng là “nghệ thuật” đặt ra các câu truy vấn đến các agent để có được một phần nào đó của thông tin. Các cảnh báo của agent là cách mà agent báo với NMS khi có sự cố xảy ra. Cảnh bảo của agent được gửi một cách không đồng bộ, không nằm trong việc trả lời truy vấn của NMS. NMS dựa trên các thông tin trả lời của agent để có các phương án giúp mạng hoạt động hiệu quả hơn. Ví dụ khi đường dây T1 kết nối tới Internet bị giảm băng thông nghiêm trọng, router sẽ gửi một thông tin cảnh báo tới NMS. NMS sẽ có một số hành động, ít nhất là lưu lại giúp ta có thể biết việc gì đã xảy ra. Các hành động này của NMS phải được cài đặt trước. 
Agent là một phần trong các chương trình chạy trên các thiết bị mạng cần quản lý. Nó có thể là một chương trình độc lập như các deamon trong Unix, hoặc được tich hợp vào hệ điều hành như IOS của Cisco trên router. Ngày nay, đa số các thiết bị hoạt động tới lớp IP được cài đặt SMNP agent. Các nhà sản xuất ngày càng muốn phát triển các agent trong các sản phẩm của họ công việc của người quản lý hệ thống hay quản trị mang đơn giản hơn. Các agent cung cấp thông tin cho NMS bằng cách lưu trữ các hoạt độn khác nhau của thiết bị. Một số thiết bị thường gửi một thông báo “tất cả đều bình thường” khi nó chuyển từ một trạng thái xấu sang một trạng thái tốt. Điều này giúp xác định khi nào một tình trạng có vấn đề được giải quyết.

Mối quan hệ giữa NMS và agent:


(hình 1)

Không có sự hạn chế nào khi NMS gửi một câu truy vấn đồng thời agent gửi một cảnh báo.
MIB có thể xem như là một cơ sở dữ liệu của các đối tượng quản lý mà agent lưu trữ được. Bất kỳ thông tin nào mà NMS có thẻ truy cập được đều được định nghĩa trong MIB. Một agent có thể có nhiều MIB nhưng tất cả các agent đều có một lọa MIB gọi là MIB-II được định nghĩa trong RFC 1213. MIB-I là bản gốc của MIB nhưng ít dùng khi MIB-II được đưa ra. Bất kỳ thiết bị nào hổ trợ SNMP đều phải hổ trợ MIB-II. MIB-II định nghĩa các tham số như tình trạng của interface (tốc độ của interface, MTU, các octet gửi, các octet nhận. ...) hoặc các tham số gắn liền với hệ thống (định vị hệ thống, thông tin liên lạc với hệ thống, ...). Mục đích chính của MIB-II là cung cấp các thông tin quản lý theo TCP/IP. Có nhiều 

kiểu MIB giúp quản lý cho các mục đích khác nhau:
• ATM MIB (RFC 2515) 
• Frame Relay DTE Interface Type MIB (RFC 2115) 
• BGP Version 4 MIB (RFC 1657) 
• RDBMS MIB (RFC 1697)
• RADIUS Authentication Server MIB (RFC 2619)
• Mail Monitoring MIB (RFC 2249)
• DNS Server MIB (RFC 1611) 

Nhưng nhà sản xuất cũng như người dùng có thể định nghĩa các biến MIB riêng cho họ trong từng tình huống quản lý của họ.
Quản lý Host Resource cũng là một phần quan trọng của quản lý mạng. Trước đây, sự khác nhau giữa quản lý hệ thống kiểu cũ và quản lý mạng không được xác định, nhưng bây giờ đã được phân biệt rõ ràng. RFC 2790 đưa ra Host Resource với định nghĩa tập hợp cá đối tượng cần quản lý trong hệ thống Unix và Window. Một số đối tượng đó là: dung lượng đĩa, số user của hệ thống, số tiến trình đang chạy của hệ thống và các phần mềm đã cài vào hệ thống. Trong một thế giới thương mại điện tử, các dịch vụ như web ngày càng trở nên phổ biến nên việc đảm bảo cho các server hoạt động tốt là việc hết sức quan trọng
RMON (Remote Monitoring) hay còn gọi là RMON v1 được định nghĩa trong RFC 2819. RMON v1 cung cấp cho NMS các thông tin dạng packet về các thực thể trong LAN hay WAN. RMON v2 được xây dựng trên RMON v1 bởi những nhà cung cấp mạng và cung cấp thông tin ở lớp application. Thông tin có thể thu được bằng nhiều cách.. Một cách trong đó là đặt một bộ phận thăm dò của RMON trên mỗi phân đoạn mạng muốn theo dõi. RMON MIB được thiết kế để các RMON có thể chạy khi không kết nối logic giữa NMS và agent, có thể lấy được thông tin mà không cần chờ truy vấn của NMS. Sau đó, khi NMS muốn truy vấn, RMON sẽ trả lời bằng các thông tin thu thập được. Một đặc tính khác là ta có thể đặt ngưỡng cho một loại lỗi nào đó, và khi lỗi vượt quá ngưỡng đặt ra, RMON gửi một cảnh báo cho NMS.
2. SMI:
SMI (The Structure of Management Information) cung cấp cho chúng ta cách định nghĩa, lưu trữ các đối tượng quản lý và các thuộc tính của chúng (cấu tru). SMI đơn giản gồm có 3 đặc tính sau:
- Name hay OID (object identifier): định nghĩa tên của đối tượng. Tên thường ở 2 dạng: số hay các chữ có ý nghĩa nào đó về đối tượng. Trong dạng này hay dạng kia, tên thường khó nhớ hay bất tiện
- Kiểu và cú pháp: Kiểu dữ liệu của object cần quản lý được định nghĩa trong ASN.1( Abstract Syntax Notation One). ASN.1 chỉ ra cách dữ liệu được biểu diển và truyền đi giữa Manager và agent. Các thông tin mà ASN.1 thông báo là độc lập với hệ điều hành. Điều này giúp một may chạy WindowNT có thể liên lạc với một máy chạy Sun SPARC dễ dàng.
- Mã hóa: mã hóa các đối tượng quản lý thành các chuổi octet dùng BER (Basic Encoding Rules). BER xây dựng cách mã hóa và giải mã để truyền các đối tượng qua các môi trường truyền như Ethernet.
Tên hay OID được tổ chức theo dạng cây. Tên của một đối tượng được thành lập từ một dãy các số nguyên hay chữ dựa theo các nút trên cây, phân cách nhau bởi dấu chấm


(hình 2) 

theo mô hình cây trên ta có OID của nhánh internet:
internet OBJECT IDENTIFIER ::= { iso org(3) dod(6) 1 }
directory OBJECT IDENTIFIER ::= { internet 1 }
mgmt OBJECT IDENTIFIER ::= { internet 2 }
experimental OBJECT IDENTIFIER ::= { internet 3 }
private OBJECT IDENTIFIER ::= { internet 4 }
Trong mô hình trên, MIB-II thuộc nhánh mgmt:


(hình 3)

MIB-II có 10 nhánh con được định nghĩa trong RFC 1213, kế thừa từ MIB-I trong RFC 1066. Mỗi nhánh có một chức năng riêng:

system (1.3.6.1.2.1.1) Định nghĩa một danh sách các đối tượng gắn liền với hoạt động của hệ thống như: thời gian hệ thống khởi động tới bây giờ, thông tin liên lạc của hệ thống và tên của hệ thống.
interfaces (1.3.6.1.2.1.2) Lưu giữ trạng thái của các interface trên một thực thể quản lý. Theo dõi một interface “up” hoặc “down”, lưu lại các octet gửi và nhận, octet lỗi hay bị hủy bỏ.
at (1.3.6.1.2.1.3) Nhóm at (address translation) bị phản đối, nó chỉ cung cấp khả năng tương thích ngược. Nhóm này được bỏ từ MIB-III trở đi.
ip (1.3.6.1.2.1.4) Lưu giữ nhiều thông tin liên quan tới giao thức IP, trong đó có phần định tuyến IP.
icmp (1.3.6.1.2.1.5) Lưu các thông tin như gói ICMP lỗi, hủy.
tcp (1.3.6.1.2.1.6) Lưu các thông tin khác dành riêng cho trạng thái các kết nối TCP như: đóng, lắng nghe, báo gửi…
udp (1.3.6.1.2.1.7) Tập hợp các thông tin thống kê cho UDP, các datagram vào và ra, …
egp (1.3.6.1.2.1.8) Lưu các tham số về EGP và bảng EGP lân cận.
- Transmission (1.3.6.1.2.1.10) Không có đối tượng nào trong nhóm này, nhưng nó định nghĩa các môi trường đặc biệt của MIB.
snmp (1.3.6.1.2.1.11) Đo lường sự thực thi của SNMP trên các thực thể quản lý và lưu các thông tin như số các gói SNMP nhận và gửi.

3. Hoạt động của SNMP:
Hoạt động của SNMP theo mô hình sau:



- get
- get-next
- get-bulk (cho SNMP v2 và SNMP v3)
- set
- get-response
- trap (cảnh báo)
- notification (cho SNMP v2 và SNMP v3)
- inform (cho SNMP v2 và SNMP v3)
- report (cho SNMP v2 và SNMP v3)

3.1. ”get”: ”get” được gửi từ NMS yêu cầu tới agent. Agent nhận yêu cầu và xử lý với khả năng tốt nhất có thể. Nếu một thiết bị nào đó đang bận tải nặng, như router, nó không có khả năng trả lời yêu cầu nên nó sẽ hủy lời yêu cầu này. Nếu agent tập hợp đủ thông tin cần thiết cho lời yêu cầu, nó gửi lại cho NMS một ”get-response”:



Để agent hiểu được NMS cần tìm thông tin gì, nó dựa vào một mục trong ”get” là ”variable binding” hay varbind. Varbind là một danh sách các đối tượng của MIB mà NMS muốn lấy từ agent. Agent hiểu câu hỏi theo dạng: OID=value để tìm thông tin trả lời. Câu hỏi truy vấn cho trường hợp trong hình vẽ trên:

$ snmpget cisco.ora.com public .1.3.6.1.2.1.1.6.0
system.sysLocation.0 = ""


Đây là một câu lệnh ”snmpget” trên Unix. ”cisco.ora.com” là tên của thiết bị, ”public” là chuổi chỉ đây là yêu cầu chỉ đọc (read-only), ”.1.3.6.1.2.1.1.6.0” là OID. ”.1.3.6.1.2.1.1” chỉ tới nhóm ”system” trong MIB. ”.6” chỉ tới một trường trong ”system” là ”sysLocation”. Trong câu lệnh này ta muốn hỏi Cisco router rằng việc định vị hệ thống đã được cài đặt chưa. Câu trả lời system.sysLocation.0 = "" tức là chưa cài đặt. Câu trả lời của ”snmpget” theo dạng của varbind: OID=value. Còn phần cuối trong OID ở ”snmpget”; ”.0” nằm trong quy ước của MIB. Khi hỏi một đối tượng trong MIB ta cần chỉ rõ 2 trường ”x.y’, ở đây là ”.6.0”. ”x” là OID thực tế của đối tượng. Còn ”.y” được dùng trong các đối tượng có hướng như một bảng để hiểu hàng nào của bảng, với trường hợp đối tượng vô hướng như trường hợp này ”y” = ”0”. Các hàng trong bảng được đánh số từ số 1 trở đi.
Câu lệnh ”get” hữu ích trong việc truy vấn một đối tượng riêng lẻ trong MIB. Khi muốn biết thông tin về nhiều đối tượng thì ”get” tốn khá nhiều thời gian. Câu lệnh ’get-next” giải quyết được vấn đề này.

3.2 ”get-next”: ”get-next” đưa ra một dãy các lệnh để lấy thông tin từ một nhóm trong MIB. Agent sẽ lần lượt trả lời tất cả các đối tượng có trong câu truy vấn của ”get-next” tương tự như ”get”, cho đến khi nào hết các đối tượng trong dãy. Ví dụ ta dùng lệnh ”snmpwalk”. ”snmpwalk’ tương tự như ”snmpget’ nhưng không chỉ tới một đối tượng mà chỉ tới một nhánh nào đó:

$snmpwalk cisco.ora.com public system
system.sysDescr.0 = "Cisco Internetwork Operating System Software
..IOS (tm) 2500 Software (C2500-I-L), Version 11.2(5), RELEASE
SOFTWARE (fc1)..Copyright (c) 1986-1997 by cisco Systems, Inc...
Compiled Mon 31-Mar-97 19:53 by ckralik"
system.sysObjectID.0 = OID: enterprises.9.1.19
system.sysUpTime.0 = Timeticks: (27210723) 3 days, 3:35:07.23
system.sysContact.0 = ""
system.sysName.0 = "cisco.ora.com"
system.sysLocation.0 = ""
system.sysServices.0 = 6


Ở đây ta muôn lấy thông tin của nhóm ”system”, agent sẽ gửi trả toàn bộ thông tin của ”system” theo yêu cầu. Quá trình tìm nhóm ”system” trong MIB thực hiện theo cây từ gốc, đến một nút nếu có nhiều nhánh thì chọn nhánh tìm theo chỉ số của nhánh từ nhỏ đến lớn:



3.3 ”get-bulk”: ”get-bulk” được định nghĩa trong SNMPv2. Nó cho phép lấy thông tin quản lý từ nhiều phần trong bảng. Dùng ”get” có thể làm được điều này. Tuy nhiên, kích thước của câu hỏi có thể bị giới hạn bởi agent. Khi đó nếu nó không thể trả lời toàn bộ yêu cầu, nó gửi trả một thông điệp lỗi mà không có dữ liệu. Với trường hợp dùng câu lệnh ”get-bulk”, agent sẽ gửi cang nhiều trả lời nếu nó có thể. Do đó, việc trả lời một phần của yêu cầu là có thể xảy ra. Hai trường cần khai báo trong ”get-bulk” là: ”nonrepeaters” và ”max-repetitions”. ”nonrepeaters” báo cho agent biết N đối tượng đầu tiên có thể trả lời lại như một câu lệnh ”get” đơn. ”mã-repeaters” báo cho agent biết cần cố gắng tăng lên tối đa M yêu cầu ”get-next” cho các đối tượng còn lại:



$ snmpbulkget -v2c -B 1 3 linux.ora.com public sysDescr ifInOctets ifOutOctets
system.sysDescr.0 = "Linux linux 2.2.5-15 #3 Thu May 27 19:33:18 EDT 1999 i686"
interfaces.ifTable.ifEntry.ifInOctets.1 = 70840
interfaces.ifTable.ifEntry.ifOutOctets.1 = 70840
interfaces.ifTable.ifEntry.ifInOctets.2 = 143548020
interfaces.ifTable.ifEntry.ifOutOctets.2 = 111725152
interfaces.ifTable.ifEntry.ifInOctets.3 = 0
interfaces.ifTable.ifEntry.ifOutOctets.3 = 0


ở đây, ta hỏi về 3 varbind: sysDescr, ifInOctets, và ifOutOctets. Tổng số varbind được tính theo công thức 
N + (M * R)
N: nonrepeater, tức số các đối tượng vô hướng
M: max-repeatition
R: số các đối tượng có hướng trong yêu cầu
chỉ có sysDescr là vô hướng è N = 1
M có thể đặt cho là 3 , tức là 3 trường cho mỗi ifInOctets và ifOutOctets. Có 2 đối tượng có hướng là ifInOctets và ifOutOctets è R = 2
Tổng số có 1 + 3*2 = 7 varbind
Còn trường ”–v2c” là do ”get-bulk” là câu lệnh của SNMPv2 nên sử dụng ”-v2c” để chỉ rằng sử dụng PDU của SNMPv2. ”-B 1 3” là để đặt tham số N và M cho lệnh.

3.4 ”set”: để thay đổi giá trị của một đối tượng hoặc thêm một hàng mới vào bảng. Đối tượng này cần phải được định nghĩa trong MIB là ”read-write” hay ”write-only”. NMS có thể dùng ”set’ để đặt giá trị cho nhiều đối tượng cùng một lúc:




$ snmpget cisco.ora.com public system.sysLocation.0
system.sysLocation.0 = ""
$ snmpset cisco.ora.com private system.sysLocation.0 s "Atlanta, GA"
system.sysLocation.0 = "Atlanta, GA"
$ snmpget cisco.ora.com public system.sysLocation.0
system.sysLocation.0 = "Atlanta, GA"


Câu lệnh đầu là dung ”get” để lấy giá trị hiện tại của ”system.sysLocation”. Trong câu lệnh ”snmpset” các trường ”cisco.ora.com” và ”system.sysLocation.0” có ý nghĩa giống với ”get”. ”private” để chỉ đối tượng ”read-write’, và đặt giá trị mới bằng: ”s "Atlanta, GA"”. ”s” tức là đặt giá trị của ”system.sysLocation.0” thành string, và giá trị mới là "Atlanta, GA" . Varbind này được định nghĩa trong RFC 1213 là kiểu string tối đa 255 ký tự:


sysLocation OBJECT-TYPE
SYNTAX DisplayString (SIZE (0..255))
ACCESS read-write
STATUS mandatory
DESCRIPTION
"The physical location of this node (e.g., 'telephone closet,
3rd floor')."
::= { system 6 }


Có thể cài đặt nhiều đối tượng cùng lúc, tuy nhiên nếu có một hành động bị lỗi, toàn bộ sẽ bị hủy bỏ.

3.5 Error Response của ”get”, ”get-next”, ”get-bulk” và ”set”: Có nhiều loại lỗi báo lại từ agent:

SNMPv1 Error Message Ý nghĩa
noError(0) Không có lỗi
tooBig(1) Yêu cầu quá lớn để có thể dồn vào một câu 
trả lời
noSuchName(2) OID yêu cầu không tìm thấy, tức không tồn 
tại ở agent
badValue(3) Câu lệnh “set” dùng không đúng với các 
object “read-write” hay “write-only”
readOnly(4) Lỗi này ít dùng. Lỗi “noSuchName” tương 
đương với lỗi này
genErr(5) Dùng cho tất cả các lỗi còn lại, không nằm 
trong các lỗi trên

Các loại lỗi của SNMPv1 mang tính chất chung nhất, không rõ ràng. Do đó SNMPv2 đưa ra thêm một số loại lỗi như sau:

SNMPv2 Error Message Ý nghĩa
noAccess(6) Lỗi khi lệnh “set” cố gắng xâm nhập vào 
một biến cấm xâm nhập. Khi đó, biến đó 
có trường “ACCESS” là “not-accessible”
wrongType(7) Lỗi xảy ra khi lệnh “set” đặt một kiểu dữ 
liệu khác với kiểu định nghĩa sẵn của đối 
tượng. Ví dụ khi “set” đặt giá trị kiểu 
string cho một đối tượng kiểu số nguyên 
INTEGER
wrongLength(8) Lỗi khi lệnh “set” đưa vào một giá trị có 
chiều dài lớn hơn chiều dài tối đa của 
đối tượng
wrongEncoding(9) Lỗi khi lệnh “set” sử dụng cách mã hóa 
khác với cách đối tượng đã định nghĩa.
wrongValue(10) Một biến được đặt một giá trị mà nó không 
hiểu. Khi một biến theo kiểu liệt kê 
“enumeration” được đặt một giá trị không 
theo kiểu liệt kê.
noCreation(11) Lỗi khi cố đặt một giá trị cho một biến 
không tồn tại hoặc tạo một biến không có 
trong MIB 
inconsistentValue Một biến MIB ở trạng thái không nhất 
quán, và nó không chấp nhận bất cứ câu 
lệnh “set” nào.
resourceUnavailable(13) Không có tài nguyên hệ thống để thực hiện 
lệnh “set”
commitFailed(14) Đại diện cho tất cả các lỗi khi lệnh 
“set” thất bại
undoFailed(15) Một lệnh “set” không thành công và agent 
không thể phục hồi lại trạng thái trước 
khi lệnh “set” bắt đầu thất bại.
authorizationError(16) Một lệnh SNMP không được xác thực, khi 
một người nào đó đưa ra mật mã không 
đúng. 
notWritable(17) Một biến không chấp nhận lệnh “set”
inconsistentName(18) Cố gắng đặt một giá trị, nhưng việc cố 
gắng thất bại vì biến đó đang ở tình 
trạng không nhất quán.

3.6 SNMP Traps: Trap là cảnh báo của agent tự động gửi cho NMS để NMS biết có tình trạng xấu ở agent



Khi nhận được một ”trap” từ agent, NMS không trả lời lại bằng ”ACK”. Do đó agent không thể nào biết được là lời cảnh báo của nó có tới được NMS hay không. Khi nhận được một ”trap” từ agent, nó tìm xem ”trap number” để hiểu ý nghĩa của ”trap” đó:

Số và tên kiểu trap Định nghĩa
coldStart (0) Thông báo agent vừa khởi động lại. Tất cả các 
biến quản lý sẽ được reset, các biến kiểu 
“Counters” và “Gauges” được đặt về 0. “coldStart” 
dùng để xác định một thiết bị mới gia nhập vào 
mạng. Khi một thiết bị khởi động xong, nó gửi một 
“trap” tới NMS. Nếu địa chỉ NMS là đúng, NMS có 
thể nhận được và xác định xem có quản lý thiết bị 
đó hay không.
warmStart (1) Thông báo agent vừa khởi tạo lại, không có biến 
nào bị reset.
linkDown (2) Gửi đi khi một interface trên thiết bị chuyển 
sang trạng thái “down”.
linkUp (3) Gửi đi khi một interface trở lại trạng thái “up”.
authenticationFailure (4) 
Cảnh báo khi một người nào đó cố truy cập vào 
agent đó mà không được xác thực. 
egpNeighborLoss (5) 
Cảnh báo một EGP lân cận bị “down”
enterpriseSpecific (6)
Đây là một “trap” riêng, chỉ được biết bởi agent 
và NMS tự định nghĩa riêng chúng. NMS sử dụng 
phương pháp giải mã đặc biệt để hiểu được thông 
điệp này.
”trap” được đưa ra trong MIB qua ”rdbmsOutOfSpace”:

rdbmsOutOfSpace TRAP-TYPE
ENTERPRISE rdbmsTraps
VARIABLES { rdbmsSrvInfoDiskOutOfSpaces }
DESCRIPTION
"An rdbmsOutOfSpace trap signifies that one of the database servers managed by this agent has been unable to allocate space for one of the databases managed by this agent. Care should be taken to avoid flooding the network with these traps."
::= 2


3.7 SNMP Notification:
Để chuẩn hóa định dạng PDU ”trap” của SNMPv1 do PDU của ”get” và ”set” khác nhau, SNMPv2 đưa ra ”NOTIFICATION-TYPE”. Định dạng PDU của ”NOTIFICATION-TYPE” là để nhận ra ”get” và ”set”. 

”NOTIFICATION-TYPE” được định nghĩa trong RFC 2863:
linkDown NOTIFICATION-TYPE
OBJECTS { ifIndex, ifAdminStatus, ifOperStatus }
STATUS current
DESCRIPTION
"A linkDown trap signifies that the SNMPv2 entity, acting in an agent role, has detected that the ifOperStatus object for one of its communication links left the down state and transitioned into some other state (but not into the notPresent state). This other state is indicated by the included value of ifOperStatus."
::= { snmpTraps 3 }


OID của “trap” này là 1.3.6.1.6.3.1.1.5.3, tức iso.org.dod.internet.snmpV2.snmpModules.snmpMIB.sn mpMIBObjects.snmpTraps.linkDown.
3.8 SNMP inform: SNMPv2 cung cấp cơ chế truyền thông giữa những NMS với nhau, gọi là SNMP inform. Khi một NMS gửi một SNMP inform cho một NMS khác, NMS nhận được sẽ gửi trả một ACK xác nhận sự kiện. Việc này giống với cơ chế của “get” và “set”.
3.9 SNMP report: được định nghĩa trong bản nháp của SNMPv2 nhưng không được phát triển. Sau đó được đưa vào SNMPv3 và hy vọng dùng để truyền thông giữa các hệ thống SNMP với nhau

0 nhận xét:

Đăng nhận xét