Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

LY VÀ NƯỚC

- Ly nói: " Tôi cô quạnh quá. Tôi cần nước, cho tôi chút nước nào?"


-Bụt hiện lên hỏi:" Cho ngươi nước là ngươi sẽ hết cô độc à?"


- Ly đáp: " Chắc vậy!"


- Bụt đem nước đến đổ vào trong ly


Nhưng nước rất nóng.ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, thậm chí như muốn tan chảy . . . Ly tự hỏi: đây có phải là sức mạnh của tình yêu?


Một lát sau nước chỉ còn ấm ấm; Ly cảm thấy dễ chịu hẳn. Lúc này Ly nghĩ:" Đây có phải là mùi vị của cuộc sống không?"


Nước nguội đi, Ly bắt đầu thấy sợ hãi những điều chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ đây chính là vị của sự mất mát


 




 

 Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng nghĩ đây chính là " an bài " của duyên phận .


Ly kiu lên:" Bụt ơi, mau lấy nước lại đi, con không cần nữa "


Không nghe bụt trả lời, Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét và lạnh lẽo quá chừng;Ở mãi trong lòng thật là. là khó chịu


 Ly dùng sức lay mạnh. ly chao mình - nước rốt cục cũng phải chạy ra . . . ly chưa kịp vui mừng đã ngã nhào xuống đất


 

Ly vỡ tan.Trước lúc chết, Ly thấy mỗi mảnh vỡ của Ly đều có dấu vết của nước. Lúc đó Ly mới biết Ly iu nước, thật sự rất yêu nước. Nhưng Ly không có cách nào để đưa nước nguyên vẹn trở vào trong lòng được nữa.


Ly bật khóc , lệ hòa vào với nước. Ly đang cố chút sức lực cuối cùng - yêu nước thêm lần nữa


 




 

 


Con người đi qua, nhặt lấy những mảnh vỡ, và có một mảnh cứa vào ngón tay bật máu.


- Ly nói:" Tình yêu rốt cuộc là cái gì? Lẽ nào phải trãi qua đớn đau mới biết trân trọng?" 


" lẽ nào phải mất hết, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi. "


Bởi vậy trong cuộc sống của mỗi người những gì cứu vãn được thì hãy cố gắng để gìn giữ và trân trọng






 

 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét